[Chuyện chưa kể sau chiếc bằng xuất sắc] Đừng để cái mác “pro” làm mình chết ngộp
nghe danh học trường quốc tế HN xong ra trường ôm bằng xuất sắc, pass liền agency lớn chắc mng nghĩ t đang bận kiếm nghìn đô rùi đúng ko? nma sự thật là hết tháng này t thất nghiệp, chính thức nghỉ cty thứ 2 sau 2 năm ra trường.
chỗ đầu tiên làm gần 1 năm thì t chủ động nghỉ zì stress chịu ko nổi. qua cty thứ 2 làm cũng ngần ấy tgian thì cty… hết job, ko có đất diễn nên t lại rút. mấy tháng nay rải CV khắp nơi mà mấy chỗ m aim toàn tạch. nản thực sự mng ạ. thị trường giờ đúng kiểu “gặp hạn”, chỗ ngon thì chọi gắt như thi hoa hậu, mà bảo t đi làm bừa bãi ở mấy chỗ ko hợp định hướng thì t ko cam tâm.
t tự nhìn nhận lại thì thấy cái mác “học giỏi trường xịn” vô tình lại thành cái xiềng xích giữ chân m:
- portfolio xịn nma thị trường đang “đóng băng”: ko fải m dở, mà là các agency lớn đang thắt chặt headcount, siêu nhân chọi zới siêu nhân nên tỉ lệ chọi siêu gắt.
- cái bẫy của sự tự tôn: mang tiếng làm toàn chỗ oách, tự dưng m bị rén, ko dám nhận mấy job nhỏ hơn zì sợ “mất giá” rùi cứ thế ôm nỗi sợ thất nghiệp dài hạn.
- vibe phỏng vấn bị “hụt hơi”: stress tích tụ từ cty cũ cộng zới áp lực rải CV làm m bị cạn năng lượng sáng tạo, lúc pvan nhìn m ko còn cái nhiệt huyết của dân art nữa.
mấy nay t đóng cửa suy nghĩ và quyết định đổi chiến thuật gỡ rối coi sao:
Cú đầu tiên là t sẽ đập đi xây lại portfolio. thay zì khoe cái bằng xuất sắc hay tên trường to bự, t tập trung show ra case study thực tế, chứng minh m làm đc việc và ra đc số cho brand. HR bây giờ thực tế lắm, họ cần người thực chiến thui.
Tiếp theo là mở rộng tệp lựa chọn. thay zì cứ cắm đầu aim các tập đoàn lớn hay global agency, t sẽ ngó nghiêng qua mấy boutique agency hoặc nhận job freelance ngắn hạn. vừa có tiền trang trải, vừa giữ đc tay nghề ko bị lục nghề.
Cuối cùng là cho bản thân 2 tuần “nạp lại pin”. đi làm bừa thì nhất quyết ko, nma nếu có cty tầm trung, văn hóa tốt và job thú vị thì t sẽ mở lòng thử sức, xem như lùi 1 bước để tiến 2 bước zậy.
ở đây có ai cũng đang bị kẹt giữa cái “mác” của bản thân zới thực tế phũ phàng ko, mng vượt qua bằng cách nào zị?